[Thơ Thời Áo Trắng] Chuyện con gái

March 28, 2012 1 Comment » ( 1,282 views)

Chuyện con gái

Ta sẽ biến thế gian thành cây cỏ
Nếu như ta là tiên nữ trên trời
Bởi ta ghét ai gọi bằng “cô nhỏ”
Giữa không người tha hồ chạy rong chơi

Ta sẽ trốn lên đồi cao nằm ngủ
Nếu như ta là công chúa hoàng thành
Mặc vua chọn anh hùng làm phò mã
Vác gươm tìm mải miết chốn rừng xanh

Ta sẽ ném cái nguýt dài kiêu hãnh
Cho bọn trai theo gót lúc tan trường
Ừ thế đấy, cứ cho là đỏng đảnh
Ta biết mà – vẫn có khối người thương!

***

Phượng đã tàn rơi khắp nẻo đường
Lần trang lưu bút vạn niềm thương
Xôn xao nón lá chiều tan học
Lưu luyến vần thơ buổi biệt trường
Rền rĩ ve sầu thương lá úa
Bâng khuâng áo trắng nhớ môi hường
Chia tay không hẹn ngày tương ngộ
Mãi mãi tình đầu vương vấn vương.

Thưa em áo trắng

Thưa em, tôi ở nơi này
Mưa tuôn trên phố những ngày buồn tênh.
Lòng không chút lửa đã đành
Vẫn thương chiếc lá xa cành nhớ cây.
Thưa em, tôi ở nơi này
Ngó lên mái phố mỗi ngày già đi
Đêm đêm ngỏ tối tôi về
Sợ căn gác vắng lạnh tê chổ ngồi.
Thưa em áo trắng qua đường
Bao năm tôi vẫn còn mong ngóng hoài
Tóc nào như sợi mây bay
Mắt nào như giọt rượu say choáng người.
Thưa em, tôi vái van trời
Mưa em nhỏ giọt xuống tôi dạt dào
Nửa sau mù mịt trăng sao
Lòng tôi vẫn mở ngõ vào theo em.

Xuân tím

Mực tím dễ thương áo trắng ai
Đừng đem mây xuống vắng chân trời
Em đi một bước ta dừng lại
Nghe tím dọc đường, cỏ non phơi

Con chim chưa ngủ hót tím chiều
Ta như mây khói tím liêu xiêu
Em ôm mực tím trên đường tím
Mực tím bao dòng nhớ bấy nhiêu

Đem tím về cho nhớ tháng giêng
Một áo trắng em phất mùa lên
Lưỡi trăng tím biếc bên trời mọc
Nhuộm em chút tím, tím rất riêng.

Phố mưa

Chiều nào anh cũng đợi
Em về ngang lối này
Cơn mưa ào ạt tới
Long lanh buồn trên tay

Anh ngồi thương mái tóc
Vòm trời nghiêng cánh dù
Phin cà phê nhỏ giọt
Đặc quánh niềm tương tư

Anh ngồi lo áo lụa
Gió ngừng trên đôi tà
Chiều sâu như mắt nhớ
Mưa dài như cách xa…

Anh cả tin mình quá
Khói vàng trên ngón gầy
Mưa rây mềm mặt lá
Nỗi mong chờ… ai hay

Chiều nào anh cũng đợi
Hôm nào anh cũng chờ
Lúc đi đầu đội nắng
Khi về tay dắt mưa.

Tuổi 18

Em hãy đoán bông cúc nào sẽ nở
Khi em tròn sinh nhật tuổi mười lăm
Vầng trăng kia mang nỗi nhớ rất rằm
Đã ở lại trên đôi tay mềm mại

Em hãy đoán vạt cỏ nào sẽ ngại
Đón chân em khi mười sáu tuổi kề
Quán nhỏ kia ai ngồi đợi ai về
Để giấc ngủ mang mộng đầy trước ngõ

Em hãy đoán bông hồng nào sẽ nở
Một sớm mai em mười bảy diệu kỳ
Chiếc lá nào rơi rụng giữa đông vui
Ai thắp nến để hồng đôi má ửng

Em hãy đoán trước cổng trường ai đứng
Giọt sương nào sẽ rụng giữa đêm khuya
Mưa chiều nay chẳng giống những chiều xưa
Em hãy đoán khi vừa mười tám tuổi

Lặng lẽ phố khuya

Từ đó bên đời không có em
Chia tay hoàng hôn phút êm đềm
Gót chân hờ hững bên phố thị
Đường phố không đèn giương bóng đêm

Nhịp bước lào xào trên lá khô
Run run từng cơn gió mơ hồ
Thoáng đưa hiu hắt làn sương nhạt
Phủ bóng ai về trong cõi mơ

Chợt muốn như hàng cây ngủ yên
Ngẩn ngơ nằm trơ nỗi ưu phiền
Lắng nghe đợi bước chân qua lại
Xào xạc thương đời đã lãng quên

Hồn thả theo chiều mây viễn phương
Nghiêng nghiêng sầu mái ngói ven đường
Gío khuya dìu bước ai quạnh quẽ
Lặng lẽ ru buồn len lén vương

Dãy phố im lìm như ngủ say
Lang thang mình tôi gót chân này
Lấp lánh giọt sao khuya run rẩy
Chập chờn thao thức bóng trăng lay

Người ấy bây giờ đang ở đâu?
Rưng rưng tàn lá rũ ngang đầu
Nhắc cho lòng nhớ bao kỷ niệm
Sầu bỗng giăng đầy giữa đêm thâu

Tận cuối trời xa ai ngóng trông
Có nghe đêm gió về chạnh lòng?
Đời đã không tròn như giấc mộng
Thôi đành giữ lại chút hương nồng!…

 

Mong manh

Bằng lăng tím ngắt sân trường
Hè sang bỗng chợt.. thấy thương bạn bè.
Nói gì, ơi những tiếng ve?
Nhớ gì không, những cốc chè chiều xanh?

He ơi đến quá là nhanh
Nỗi buồn, nỗi nhớ, mong manh… một thời.

Môi xưa

Phượng lại nở, rợp trời xưa chốn ấy
Nhớ nhau không, khi hoa đỏ ngút trời
Trong lung linh, của từng chùm phượng lả lơi
Hôn mặt nước, ru em mùa lại gọi

Nắng hạ sang, tiếng ve lòng lại hỏi
Em ở đâu, người xa lắm tận cuối trời
Đang tung tăng, hay lững thững thả hồn trôi
Có nhớ nhau, khi hạ về hẹn nhau ấy

Hãy cho tôi, được gởi em những nụ hôn nồng cháy
Người ơi người, em đang mãi nơi đâu
Có thấy hạ sang, tình hoa đỏ thắm mầu
Đang rực cháy, nỗi khát khao trong anh mùa nhớ

Hạ đã sang, hoa lòng lại thắm đỏ
Lại hẹn về, gặp lại mầu môi xưa
Hãy nhớ nhé, hãy đợi dù nắng mưa
Đừng hôn ai, bằng môi xưa em yêu nhé…

 

Ngày em còn thắt bím

Tóc bím nghĩa là tóc dễ thương
Tóc bâng khuâng lá rụng bên đường
Tóc chia đường gió, chia thương nhớ
Chia nỗi buồn cho ai vấn vương.

Tóc bím nghĩa là tóc mộng mơ
Để ai thương nhớ, để ai chờ
Để ai ngơ ngẩn giờ tan học
Em vẫn vô tình, em lửng lơ

Tóc bím nghĩa là tóc ngẩn ngơ
Tình ta xanh biết mộng ơ hờ
Chiều xanh áo trắng mùa mây trắng
Em ngọt ngào và em ngây thơ.

_Kim Tuấn_

Related Posts

One Comment

  1. TiNy March 28, 2012 at 3:28 pm -

    ngây thơ, hồn nhiên quá. 😀
    Hình như anh post lên cho em đọc ak

Leave A Response

You must be logged in to post a comment.